Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

ĐỒNG TIỀN VẠN LỊCH

“Đồng tiền Vạn Lịch thích bốn chữ vàng
Tiếc công anh dan díu với nàng bấy lâu”*

ĐỒNG TIỀN VẠN LỊCH

Ngày xưa ông chủ thuyền buôn
Vạn Lịch nức tiếng, ngọn nguồn bến sông
Người ăn, kẻ ở rất đông
Thuyền bè trăm chiếc, mênh mông kín dòng
Bạc vàng lấy đấu mà đong
Của nhiều giàu có, nhất trong cả vùng
Vợ thì xinh đẹp vô cùng
Nàng là Mai Thị, thủy chung mặn mà
Thông minh, nhân hậu thật thà
Trai tài gái sắc đôi là trời sinh
Vạn Lịch ích kỷ, biết mình
Nhà giàu tham việc, tính tình hay ghen
Một hôm thuyền đậu bến quen
Vợ ra ngồi mũi, ngắm xem cảnh trời
Bỗng đâu lúi húi một người
Thân thì đóng khố, mặt thời lấm lem
Giữa khi thời tiết đông ken
Dầm mình đánh dậm ở ven sông này
Ghé xin nàng , miếng trầu cay
Ăn vào đỡ rét, lòng này ơn sâu
Nàng Mai thăm hỏi đôi câu
Cơi vàng, nàng lấy miếng trầu đem cho
Nào ngờ việc nhỏ hóa to
Vạn Lịch trông thấy, nghi cho tự tình
Ghen tuông đầu óc bất minh
Mắng và xỉ vả vợ mình không nguôi
Nàng Mai thề thốt hết lời
Nhưng mà Vạn Lịch nhất thời không dung
Quẳng cho xiêm áo đồ dùng
Thỏi vàng, thỏi bạc cho cùng, đuổi đi

Liễu tơ lạ xứ biết gì
Gặp chàng đánh dậm nàng thì thở than:
“Số tôi chẳng được giàu sang
duyên trời đã định, níu mang làm gì”
Thấy chàng đánh dậm cù mì
Lại còn chưa vợ nàng thì nhẹ thưa:
“Thân tàn đâu quản nắng mưa
tôi xin làm vợ sớm trưa cùng chàng
đói no gian khổ đâu màng
miễn là khỏe mạnh ta làm nuôi nhau”
Thế là từ đấy tới sau
Vợ chồng hạnh phúc tình sâu nghĩa nồng
Chồng ngày đánh dậm bến sông
Vợ nuôi gà vịt, ngó trông cửa nhà
Rồi hôm có việc đi xa 
Dặn chồng để ý đàn gà trên sân
Đói ăn, gà quấn bên chân
Thỏi vàng của vợ chàng cầm ném luôn
Nàng về lòng nặng thêm buồn 
Người đâu đần độn, ngọn nguồn biết chi
Ngốc rằng: “Hòn cuội chứ gì
tôi đi đánh dậm, được thì bỏ ra
Bao nhiêu bên trái vườn nhà”
Thực không? nàng giục chồng ra lấy vào
Đúng vàng Vạn Lịch năm nao
Đáy sông theo sóng dạt vào nơi đây
Nguyên là ngày ấy chia tay 
Làm ăn thua lỗ tháng ngày sút sa
Tiền vàng của cải bao la 
Gặp cơn bão lớn, thuyền đà đắm sâu
Bây giờ Vạn Lịch nơi đâu
Kho vàng nay lại làm giàu nàng Mai
Chồng thôi đánh dậm sông ngoài
Vợ thì mở quán, miệt mài bán buôn
Không còn nắng lửa, mưa tuôn
Thấy chồng ngờ ngệch, nàng luôn dặn dò
“Làm ăn thì để em lo 
Chàng đi giao hữu học cho nên người”
Ngốc ta đánh dậm một thời
Tính tình đần độn, nói lời ngẩn ngơ
Lúc nào cũng dáng thẩn thờ
Bao ngày chẳng có ai chờ, ai chơi
Buột lời nàng nói buông lơi:
“Ngữ chàng thì có lên chơi Phỗng đền”
Nói vui tưởng thật cho nên
Ngốc mang rượu thịt ra đền thảnh thơi
Thấy Phỗng trên bệ ngốc mời
Chẳng rằng chẳng nói phỗng cười như trêu
Rượu say ngồi đứng liêu diêu
Ngốc du Phỗng đổ lăn xiêu cửa đền
Về nhà vợ đến ngồi bên
Hắn đành kể hết, dưới trên chuyện này
Nghe xong Mai Thị buồn thay
Giữ chồng ở lại tháng ngày dậy khôn
Thế rồi cho đến một hôm
Vua ban cáo thị xóm, thôn việc này
Nguyên từ hơn một tháng nay
Nhà vua lâm bệnh, những ngày không vui
Hoàng cung lo lắng ngậm ngùi
Thuốc thang chạy chữa, chẳng lui chút nào
Gọi thày, bói quẻ xem sao
Xong rồi thày phán: “ Động vào đền thiêng”
Vua sai thị vệ đến liền
Giật mình tượng Phỗng đổ nghiêng án đền
Bao người nâng cũng không lên
Nay ai nâng được ghi tên bảng này
Nàng Mai thấy vậy nghĩ ngay
Hỏi chồng hôm ấy mình say thế nào
Ngốc rằng: “ Tôi mới động vào
tượng lăn ra ngã tôi nào biết đâu”
Vợ rằng: “ chàng hãy vào đây
thử nâng lại tượng vận may đang chờ”
Thật là không thể nào ngờ
Thoắt tay nâng nhẹ, tượng giờ ngồi lên
Bệnh lành vua gọi đến bên
Lệnh mang vàng bạc đáp đền công lao
Vợ chồng không nhận chút nào
Chỉ xin một chức quan đào Tuần ty
Bến sông thu thuế tức thì 
Thuyền buôn qua lại mỗi khi chở hàng
Vợ chồng lắm bạc nhiều vàng
Dựng xây nhà lớn như hàng quan to
Biết nay Vạn Lịch lên đò 
Xin vào đóng thuế nàng cho mời vào
Nhìn người ngồi ở trên cao
Dáng một quan nữ thanh tao lạ thường
Vạn Lịch sau chút vấn vương
Nhận ra vợ cũ, tận tường Thị Mai
Giọng nàng êm dịu bên tai
Lời nàng như thể, mỉa mai đượm buồn
“Vốn biết anh vẫn đi buôn,
Em liền kiếm chỗ cửa quan ngồi tuần.
Dù anh buôn bán xa gần 
Vẫn không tránh được cửa tuần của em.” 
Lịch rằng: “Chỉ chút hờn ghen
mà nay lụy dưới chân em thế này” 
Hận mình đã tỉnh như say
Thuế xong chàng đã xuống ngay dưới thuyền
Chúc thư Vạn Lịch thảo liền
Bao nhiêu tài sản sang quyền Thị Mai
Nước xanh gieo bóng mấy ai
Cũng là chuộc lỗi ngày dài năm xưa
Thị Mai nước mắt như mưa
Vì vài lời nói, người xưa lìa đời
Ăn năn hối hận đầy vơi
Sớ tâu vua, gửi đến nơi cung đình 
Cùng bao tài sản của mình
Đúc tiền Vạn Lịch vẹn tình người đi
Giúp dân nghèo khó một khi
Đồng tiền Vạn Lịch, đã ghi sử đời.

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2019

ĂN QUẢ KHẾ TRẢ CỤC VÀNG

ĂN QUẢ KHẾ TRẢ CỤC VÀNG
(Rút từ tập truyện cổ tích & lịch sử Việt Nam)
***

Khôn ngoan không lại với trời
Tham thì thâm để người đời cười chê
Ngàn năm xưa vẫn kể về
Gia đình nhà nọ làm nghề canh nông
Nhà thì ở cạnh bến sông
Lúc chài cá, lúc ruộng đồng sinh nhai
Ơn trời sinh được hai trai
Lớn lên khỏe mạnh mấy ai bì cùng
Không may tháng hạn, năm sung
Vợ chồng lâm bệnh, nên cùng ra đi
Con côi đâu biết làm gì
Lo ma cha mẹ, sống thì chơi vơi
Người anh cũng lớn tuổi rồi
Tìm người khăn áo, nước nôi hàng ngày
Vợ chồng bản tính tham thay
Bao nhiêu tài sản nhận ngay phận mình
Chia em mảnh đất đầu đình
Với túp lều nhỏ một mình khó khăn
Hai bàn tay trắng quanh năm
Cày thuê cuốc mướn kiếm ăn hàng ngày
Gia tài duy nhất lúc này
Là cây khế ngọt đợi ngày đơm hoa
Ơn trời phù hộ ngày qua
Được mùa khế chín, quả sa nặng cành
Rồi hôm có việc chẳng lành
Đại Bàng đâu đến, bay quanh mái lều
Đậu trên cành khế liêu xiêu
Lá rơi, quả rụng, tiếng kêu xé lòng
Em quỳ xuống đất cầu mong
Chim ơi đừng phá, đừng ăn nữa mà
Bỗng đâu tiếng nói vang ra
Cục vàng, quả khế ta đà trả cho
Túi ba gang, tới hẹn hò
Lên lưng ta chở, ta cho bạc vàng
Qua bao biển rộng mênh mang
Đến hòn đảo nhỏ, bạc vàng nhiều thay
Ba gang túi đã đựng đày
Lên lưng chim lại chở ngay về nhà
Người em lương thiện thật thà
Giúp người nghèo khó, đã qua ngày buồn
Người anh dò hỏi ngọn nguồn
Lòng tham làm hắn như cuồng, như điên
Đến nhà em, hắn gạ liền
Đổi nhà, các cả bạc tiền, bò trâu
Người em nhân nghĩa làm đầu
Thấy anh nài nỉ mấy câu mủi lòng
Thế là chiều ý đổi không
Dọn về nhà cũ mà lòng xốn xang
Anh thì mơ bạc, mơ vàng
Chẳng cần nghĩ đến xóm làng, tiếng tăm
Giả trong nghèo đói khó khăn
Đợi ngày chim quý về ăn khế vàng
Sụt sùi, vờ khóc xin van
Chim bảo may túi ba gang đợi giờ
Niềm vui như ở trong mơ
Chín gang túi lớn , may chờ từ lâu
Lưng chim bay tới cho mau
Đảo hoang vàng bạc sắc màu lung linh
Túi đầy, vàng giắt quanh mình
Sức chim có hạn, hành trình đường xa
Biển khơi rộng lớn bao la
Chim bay mỏi cánh vượt qua bao miền
Vàng nhiều cố giữ cho nguyên
Nặng lưng, chim đã chao ngiêng giữa trời
Người và vàng bạc cùng rơi
Giữa nơi biển cả không lời trối trăng
Chuyện xưa đã nói lên rằng
Tham lam mà chết, phải chăng ý trời.
DTK

CÚM



Hôm qua thứ bẩy trở trời
Người gây gấy sốt miệng thời đắng ngăm
Chắc là bà cúm đến thăm
Thôi chẳng về nữa ta nằm cơ quan

Thuốc cảm viêm họng sủi tan
đến ngay hiệu thuốc ra làm vốc to
Chán cơm, chán phở co ro
Suốt ngày chủ nhật cơn ho đến hoài

 Hết ti vi lại nghe đài
Một mình một ghế ngả dài tìm thơ.
21-4-2019

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

SỰ TÍCH CÁ HEO


SỰ TÍCH CÁ HEO
(Rút từ tập truyện thơ CỔ TÍCH & LỊCH SỬ vIỆT NAM)

Ngày xưa ở chốn kinh thành
Có nhà sư trẻ vang danh khắp vùng
Kinh thư nhà Phật đã từng
Lại tài thuyết pháp lẫy lừng gần xa

Tuổi thì cũng đã thậpi ba
Con người mộ đạo thật là đáng khen
Quanh năm hương khói chùa triền
Làm bao việc thiện chưa liền quả tu
Bấy giờ vào độ đang thu
Nhà sư quyết định, công du một lần
Về miền Tây Trúc rèn thân
Hết lòng bái Phật, bước chân lên đường
Khó khăn vất vả khôn lường
Rừng sâu vách đá, đêm trường hiểm nguy
Gian nan vẫn quyết tâm đi
Lúc đau chân bước, hôm thì sốt cao
Trời tây xa biết là bao
Ngày đi đêm nghỉ, khi nào tới nơi
Một hôm vừa lúc tối trời
Trong người mệt lả, kiếm nơi ngủ nhờ
Thấy ngôi nhà lá đơn sơ
Giữa rừng sâu thẳm, bơ vơ bóng người
Nhà sư vẫn cố đợi ngồi
Trong nhà, bà cụ một hồi ra bước ra

“Hòa thượng người ở đâu xa
đi ngay không kịp sẽ là hiểm nguy
con ta về đến tức thì
Ác Lai độc ác chuyên đi thịt người”
Sư rằng: “Lành dữ nhờ trời”
Túi tay quẳng xuống, mệt thời ngủ ngay
Cụ bà vừa gọi vừa lay
Dìu sư xuống bếp, phủ đày củi cây
Dấu xong vừa đúng lúc này
Ác Lai cũng đã về ngay đến nhà
Trên tay một con ba ba
Khịt khịt lỗ mũi, đúng là không sai:
“Mùi này không phải thịt Nai
thịt người, mẹ có dấu ai trong nhà”
Nói rồi hắn bước chân ra
Vào nhà bếp lục, lôi ra một người
Ác Lai nhìn ngó một hồi
Tay cầm dao nhọn quát thời ở đâu
Sư liền: “ Thưa một đôi câu
ta đi tìm Phật đã lâu xa nhà

hôm nay trên chặng đường qua
xin vào tá túc trong nhà một đêm”
Ác Lai không hiểu quát thêm
“Ngươi đi tìm Phật ngày đêm làm gì”
Nhà sư nhân tiện tức thì:
Kinh thư giao giảng từ bi Phật đàn
Xong rồi kể nỗi gian nan
Đường sang Tây Trúc vô vàn gian truân
Tu nhân tích đức tấm thân
Mong trở thành phật độ dân giúp đời
Bao nhiêu thuyết pháp đầy vơi
Mẹ con cảm động, mắt rơi lệ tràn
Mác, dao cũng tuột xuống sàn
Đường nhăn hung ác đã tan đã nhòa

Hôm sau tạm biệt đi xa
Ác Lai sắp lễ, mang ra tiễn người
Chia tay xin có vài lời
Lấy gì dâng Phật tôi thời làm ngay
Sư ràng: “chỉ tấm lòng này
Thành tâm là đủ Phật rày chứng cho”
Hiểu lầm chẳng nghĩ vòng vo
Ác lai rạch bụng gói cho bộ lòng
Gửi lên đức Phật vô song
Nhà sư ái ngại mà không dám lời

Một hôm nắng đẹp xanh trời
Qua bờ biển đã gần nơi Niết Bàn
Bộ lòng lâu đã nặng mang
Bốc mùi nồng nặc, vào làng ai dung
Thôi thì đến nước đường cùng
Vứt ngay xuống biển, ai từng ai hay

Đến rồi Tây Trúc một ngày
Sư vào thỉnh Phật quỳ ngay dưới thềm 
Nỗi niềm khao khát thưa lên
“Con chưa đắc đạo, vì duyên cớ gì”
Trên cao vọng xuống một khi
“Vẫn còn vật nữa, ngươi thì lại quên”
Giật mình ngước vội nhìn lên
Ác Lai cùng mẹ đứng bên Phật đàn
Hiểu ra hối hận vô vàn 
Bao nhiêu tốt xấu, việc làm, Phật hay
Nếu không tìm bộ lòng này 
Sao thành chính quả, tháng ngày tu nhân
Biển xanh ngụp lặn tấm thân
Thành tâm xin Phật, ngàn lần thứ tha
Ngày này tháng khác trôi qua
Nhà sư hóa cá gọi là cá He.

…………………………………………………………………………
*Có nơi còn gọi là Heo hay cá ông Sư vì đầu tròn và nhẵn bóng. Suốt ngày nhô lên lặn xuống ở biển khơi như đang tìm một vật gì.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019

MẸ RA VIỆN



                   Mẹ đi nằm viện xa nhà
Con chim sáo đậu cành na hót buồn
Mấy ngày nắng chợt, mưa tuôn
Giàn trầu héo lá, rau vườn kém xanh

Đàn gà chẳng tác lá chanh
Hoa giấy phơi nhụy, mỏng manh cánh vàng
Quyển Kiều xếp nếp từng trang
Sân nhà tĩnh lặng, đường làng vắng chân
Chẳng nghe tiếng gậy xa gần
Cùng câu thơ vận đôi vần ngâm nga

Chiều nay ríu rít cửa nhà
Họ hàng con cháu vào ra, mẹ về
Qua rồi lo lắng não nề
Mừng mẹ khỏe lại tràn trề niềm vui.
                   Gia lộc ngày 17-4-2019


SỰ TÍCH CON SAM


SỰ TÍCH CON SAM
Ngày xưa ở một làng chài
Thủy chung son sắt có hai vợ chồng
Ngày đêm bám biển bám sông

Ông thì chài lưới, bà trông cửa nhà
Một hôm cùng bạn khơi xa
Biển xanh gió lặng, lưới ra cá đầy
Không may trời bỗng đen mây
Bão về ầm ập, sóng dầy nước cao
Mọi người hoảng hốt xiết bao
Thuyền đi tất cả, chìm vào biển xanh
Nhận tin hung dữ chẳng lành
Bà thì khóc ngất, thất thanh điên cuồng
Còn gì, giữa biển mênh mông
Yêu chồng bà cố tin chồng không sao
Bỏ nhà bước thấp bước cao
Lần theo cát nổi, sóng cào ngại chi
Khó khăn gian khổ quản gì
Mong manh, hy vọng bà đi tìm chồng
Một hôm lên núi ngóng trông
Dốc cao, sức yếu đói lòng thiếp đi
Trong cơn mộng mị tức thì
Như đang lạc tới những vì sao xa
Bỗng đâu ông lão hiện ra
Nhẹ nhàng hỏi nhỏ: “Ngươi nhà ở đâu
trắng phau ông vuốt chòm râu
vì sao mà lại dãi dầu, nơi đây
còn ta là lão thần cây
có gì ngươi cứ trình bầy ta nghe”

Bà rằng: “ Đã một năm nay
bao nhiêu đường đất chẳng hay tin chồng
cúi xin tiên lão thần thông
giúp con, chỉ bảo tin chồng cho con”
Thần rằng: “ Phận số vẫn còn
chồng ngươi chưa chết dạt hòn đảo xa
thương ngươi chung thủy mặn mà
ta cho viên ngọc để mà gặp nhau
Thần còn căn dặn trước sau
ngậm ngọc nhắm mắt, chớ rầu để rơi”

Mừng vui cảm tạ ơn trời
Cúi đầu lạy tạ, nhớ lời thần cây
Thoắt rồi ngọc đã cầm tay
Người như nhẹ bẫng, gió bay ào ào
Thời gian ngắn chẳng là bao
Thấy chân chạm đất đã ngoài đảo xa
Trời xanh biển nước bao la
Vợ chồng gặp mặt, bà òa khóc than
Tưởng đâu mình đã lìa tan
Bên nhau duyên thắm, tình vàng hơn xưa
Bấy giờ trời đã xế trưa
Vội vàng chuẩn bị, cùng đưa nhau về
Vượt qua biển rộng tới quê
Chồng ôm lưng vợ, tràn trề niềm vui
Miệng mang ngọc, dạ bồi hồi
Mênh mang hạnh phúc quên lời thần cây
Đang bay ở giữa trời mây
Bà vui nói chuyện, ngọc này văng nhanh
Kêu lên một tiếng thất thanh
Cùng rơi xuống biển, biến thành đôi sam
Ngày nay biển rộng mênh mang
Ta thường thấy gặp loài sam đôi mình
Yêu nhau quấn quýt bóng hình
Người đời vẫn ví chung tình như sam.

………………………………………………
*Loài sam sống ở biển lúc nào cũng đi theo cặp

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

SỰ TÍCH CÁI CHỔI



Chuyện xưa ở trên thiên đình
Có người phụ nữ tính tình thẳng ngay
Làm nghề bếp núc hàng ngày
Yêu ông chăn ngựa đắm say vô cùng
Vì  rằng ở chốn thiên cung
Thương nhau chẳng được ở chung vợ chồng
Một hôm trên cõi non bồng
Thiên đình tổ chức tiệc hồng mời tiên
Mọi người tất bật dưới, trên
Chuẩn làm ngự thiện dâng lên bệ rồng
Chợt nghe tiếng hát bên song
Giật mình bà biết, là ông tìm bà
Dấu ông khuất ở góc nhà
Cùng vài chén rượu gọi là cho riêng
Men say làm lão ngả nghiêng
Sơn hào, hải vị càng thêm ngạt ngào
Trong khi bụng đói như cào
Liều mình lão đã lẻn vào nhà trong
Bàn dài cỗ đã bày xong
Vắng người lão bốc mà không nghĩ gì

Thần, tiên tề tựu vinh quy
Ngọc hoàng phán lệnh tức thì mang lên
Lính hầu phát hiện bàn trên
Có người nếm dở vương lên mâm vàng
Nổi cơn thịnh lộ, Ngọc Hoàng
Gọi thần quở trách, ai mang tội trời
Mọi người  nhà bếp rụng rời
Nhìn nhau nước mắt, dám lời kêu than
Bà  đành không để ai oan
Đứng ra nhận tội, xin van ngọc Hoàng
Luật trời phân định rõ ràng:
“Đây là tội lớn đã ban, không lùi
Cả hai không được ở trời
Xuống ngay hạ giới là nơi rèn mình
Biến thành chổi quét gia đình
Cả năm làm việc hết mình tu tâm”
Biết sai biết nhận lỗi lầm
Ngọc Hoàng cho phép một năm ba ngày
Đó là dịp tết xưa nay
Quét nhà hót rác, ba ngày đều kiêng.


………………………………………………………………………
*Một năm được nghỉ ba ngày tết không phải làm việc , bởi mọi gia đình kiêng không quét nhà

SỰ TÍCH TÁO QUÂN




Truyện xưa sự tích Táo Quân
Một thiên tình sử hai ông một bà
Tuy rằng thời ấy đã xa
Nhưng trong bếp núc mỗi nhà còn đây
Làng kia, có một nhà này
Vợ chồng son trẻ tháng ngày yêu thương
Chỉ vì một lẽ vấn vương
Đã lâu chẳng có con thương bế bồng
Trịnh Cao tên gọi người chồng
Thị Nhi hiền dịu, ruộng đồng siêng năng
Sống ngày không nỗi khó khăn
Chỉ buồn hiếm muộn, nhiều lần sát xô
Rượu vào giở thói côn đồ
Đánh rồi chửi vợ xô bồ đuổi đi
Đau lòng không đặng Thị Nhi
Bỏ nhà hành khất phải đi ăn mày

Ở lành trời phú phận may
Gặp người nhân đức tình này nên duyên
Phạm Lang tính nết dịu hiền
Hết lòng chiều vợ, bạc tiền đủ tiêu
Làm ăn khá giả hơn nhiều
Thị Nhi sung sướng, càng yêu quý chồng
Nghĩ về tình cũ bão giông
Nhiều đêm nàng vẫn thương thầm Trịnh Cao
Nói về ngày ấy hôm nào
Gia đình li tán chỉ vào một đêm
Trịnh Cao hối hận ,không quên
Mong sao gặp vợ, đáp đền trước sau
Giầy vò ân hận thương đau
Một hôm chàng đã gạt sầu ra đi
Nhớ thương người vợ Thị Nhi
Bao la trời đất giờ thì ở đâu
Thời gian tìm kiếm đã lâu
Không nghe tin tức, chẳng đâu thấy nàng
Lương ăn đã hết giữa đàng
Quyết tâm tìm vợ, lại càng phải đi
Núi cao vực thẳm xá chi
Đói lòng sức kiệt chẳng gì đổi thay
Trời sao run rủi lúc này
Xin ăn, gõ cửa đúng ngay nhà nàng
Thị Nhi đã nhận ra chàng
Trọng Cao đói lả chẳng màng chuyện chi
Cơm ngon rượu thịt tì tì
No say, thấm mệt chàng thì ngủ ngay
Sợ chồng mới biết, không hay
Nàng dìu dấu vội nơi này, đống rơm
Phạm Lang không rõ nguồn cơn
Về nhà dọn rác, đốt luôn góc vườn
Nửa đêm gió cuốn tàn vương
Sân rơm bốc cháy, lửa đương sáng lòa
Thị Nhi hoảng hốt chạy ra
Thương chồng mà lại hóa ra hại chồng
Ăn năn hối hận trong lòng
Nàng lao vào lửa chết cùng Trọng Cao
Phạm Lang không hiểu làm sao
Một mình, chàng cũng nhảy vào chết theo

Linh hồn bay tới trời cao
Ngọc Hoàng cảm thấu, cho vào thiên cung
Liền ban ân huệ tương phùng
Cho ba người ấy được cùng bên nhau
Biến thành ba vị đầu rau
Phạm Lang việc bếp đứng đầu thổ công
Trọng Cao Thổ địa quản trông
Đất đai, long mạch, ruộng đồng, bước đi
Thị Nhi chức vụ thổ kỳ
Trông nom chợ búa bán đi mua về
Hàng ngày ở mỗi làng quê
Ba ngài chăm sóc mọi bề nhân gia
Hai ba tháng chạp lịch ta
Phong vân đến hẹn cả ba về trời
Báo công, báo việc đầy vơi
Một năm trần thế, của người dương gian.
Chuyện thơ kể mãi lan man
Táo Quân sự tích, lưu ngàn năm sau.




…………………………………………………………………
Linh hồn của ba vị được đưa lên Tiên giới. Ngọc Hoàng thấy ba người đều có nghĩa, nên sắc phong cho làm Táo Quân, gọi chung là: Định Phúc Táo Quân, nhưng mỗi người giữ một việc:
-Phạm Lang làm Thổ Công, trông coi việc bếp. Danh hiệu: Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân
-Trọng Cao làm Thổ Địa, trông coi việc nhà cửa. Danh hiệu: Thổ Địa Long Mạch Tôn Thần
- Thị Nhi làm Thổ Kỳ, trông coi việc chợ búa. Danh hiệu: Ngũ Phương Ngũ Thổ Phúc Đức Chánh Thần.

LỌ NƯỚC THẦN




Ngày xưa ở một làng kia
Có chàng trai trẻ , ở rìa bến sông
Quanh năm sống với ruộng đồng
Cày thuê, cuốc mướn, vun trồng sắn khoai

Trong nhà cũng chẳng còn ai
Mồ côi cha mẹ đã vài ba năm
Cửa nhà luộm thuộm ai chăm
Một mình cuộc sống âm thầm sớm mai
Rồi hôm vác búa ra ngoài
Vào rừng chặt củi  đổi vài bữa ăn
Chợt trông con quạ đang săn
Một chú chim sẻ đang nằm thóp thoi
Tiện ngay hòn đá bên đồi
Ném xua, quạ sợ bỏ mồi bay xa
Vừa bay quạ lại vừa la
Ta còn quay lại để ta báo thù

Chim non run rẩy như ru
Chàng liền lấy áo ủ cho ấm người
Lát sau chim tỉnh lại rồi
Bảo chàng trai hãy nhớ ngồi đợi đây
                 lát sau quay lại nơi này
Miệng chim tha một lọ đầy nước thơm
Chàng rằng: “manh áo bát cơm
Vợ thì chưa có nước thơm đâu cần”
Chim thưa: “ Đây lọ nước thần
người già trẻ lại, ngàn phần xinh tươi
cây xanh cũng giống như người
tưới  vào sẽ lớn, hơn mười khi xưa”
Chàng thì ngày nắng đêm mưa
Không dùng, thôi cũng chẳng thừa cất đi
Gài lên mái rạ  tức thì
Lâu rồi không có việc gì thành quên

Sang sông làm mướn làng bên
Gặp người con gái ,nên duyên vợ chồng
Tình yêu thắm thiết mặn nồng
Bên nhau no đói mà lòng vẫn vui
Một hôm chồng đi làm rồi
Dọn nhà, nấu bếp nàng ngồi nhìn lên
Thấy chai nước cũ bỏ quên
Mở ra thơm phức nàng đem gội đầu
Pha cùng với nước thay dầu
Tắm xong xinh xắn, đẹp đâu ngỡ ngàng
Làn da tươi trắng, mịn màng
Chồng về cũng chẳng dễ dàng nhận ra
Mãi sau kể chuyện biết là
Nước thần chim đã cho ta khi nào
Tránh cho hàng xóm xôn xao
Trong nhà quanh quẩn hết vào lại ra
Một hôm làm ruộng nơi xa
Chàng liền vẽ ảnh cắm  ra chỗ làm

Ngờ đâu, con quạ gian tham
Trả thù, cắp trộm vất quàng cung vua
Tưởng đâu người đẹp  trời cho
Vua sai quân lính đi dò khắp nơi
Đến khi tìm được nàng rồi
Chúng mang kiệu ngọc bắt rời vào cung
Vợ chồng khóc lóc khôn cùng
Lính đông chúng cản, vẫy vùng ích chi
Những ngày xa cách biệt li
Về cung vua ở nàng thì lặng câm
Hề đồng, con hát bao lần
Mở trò tiêu khiển chỉ cần nàng vui
Thời gian xa cách đã lâu
Chồng ngày khóc lóc dãi dầu lắm sao
Nghe tin vợ ở lầu cao
Giả câm buồn tủi, ngày nào vui đâu
Chàng liền nhổ luống hành đầu
Vào cung rao bán, biết đâu gặp nàng

Gánh hàng tới cổng thành nam
Nghỉ chân chàng đỗ, nhìn sang xa vời
Tiếng rao ai oán chơi vơi
“Dọc bằng đòn gánh củ thời bình vôi
ai mua tôi  bán hành tôi”(1)
Nàng nghe thấy tiếng, đứng ngồi chẳng yên
Vội sai lính gọi vào liền
Vừa nhìn nàng bỗng dịu hiền cười ngay
Vua mừng, sắn áo ra tay
Gọi chàng ấy đến đổi ngay áo quần
Ở ngay trước mắt quần thần
Giả làm anh bán hàng hành mua vui
Không may đàn chó lạ mùi
Xông vào cắn chết, hết đời vua tham
Long bào mũ áo xênh sang
Nàng vui liền dắt tay chàng thay vua
Chuyện xưa có thật như đùa.












……………………………………………………………
1 . Khi nàng tắm nước thần chảy vào luống hành, hành bỗng to lên nhanh chóng dọc bằng đòn gánh củ bằng bình vôi