Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

XỬ ÁN VỤ TRỘM VẢI




Dắt nhau đến trước công đường
Hai người phụ nữ, tận tường tâu thưa:
“Rằng con vất vả sớm trưa
Dệt xong tấm vải cũng vừa chợ phiên
Hôm nay đi bán lấy tiền
Mụ đây xem vải, giật liền của con
Xin quan soi xét vuông tròn
Con nay mất vải, lòng buồn lắm thay”
Một bà ấm ức xót cay
Rưng rưng nước mắt giãi bày nhời ra:
“Chẳng là con đi chợ xa
mảnh vải gấp gọn để qua thúng này
mụ kia để ý lấy ngay
chính con bắt được, việc này quả tang
mồm loa mép giải vu oan
Đổi đen thành trắng chẳng màng sợ ai”
Quan nghe câu một câu hai
Hỏi rằng: “lúc đó, ai ngoài chứng không”
Dạ thưa: “ Vì chợ chưa đông
lại nơi vắng vẻ, ai không hay gì”
Quan liền sai lính dẹp đi
Về nhà bọn họ khắc thì rõ thôi
Đến nơi xem xét một hồi
Hai nhà dệt vải, giống thời như nhau
Nghĩ đi nghĩ lại trước sau
Liền sai xé mảnh vải màu làm đôi
Mỗi người một nửa xong rồi
Còn ai ý kiến ta thời xử sau
Một người thì vội nhận mau
Một người thì khóc vải đâu nguyên lành
Quan rằng: “ Thế đã rõ rành
ngươi bị vải mất, không đành khóc oan
người kia trộm cắp gian tham
hãy mau khai thật, chớ ham cực hình”
Quả nhiên đuối lý bất minh
Giập đầu nhận tội, nể tình quan tha
Lính mau dẫn mụ về nhà 
Đền ngay tấm vải, cho qua việc này. 
ĐTK

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

CHỢ LÀNG LÔI XÁ


Lâu rồi ta mới thăm quê
Chợ làng vẫn vậy đất nề thói quen
Chẳng nói thách, chẳng bon chen
Có sao giá vậy không quên nụ cười
Thực phẩm sạch sẽ, rau tươi
Hàng quà truyền thống gọi mời từ xa
Đầu làng dưới tán cây đa
Chè xanh khói thuốc la đà mắt ai
Hương nhu thơm mái tóc dài
Tình người Lôi Xá nhớ hoài trong tôi.
20-5-2019

VỤ ÁN NGƯỜI BUÔN GIẤY

Bài 4



Có người buôn giấy đến trình
Hôm qua nhỡ độ, một mình ghé qua
Nơi làng Hồ Xá không xa
Ở trong nhà trọ, chuyện là không may
Đang đêm, trong lúc ngủ say
Trộm rình lấy gánh giấy này thưa quan
Khoa Đăng nghe án vội vàng 
Cùng quan tuần sở xuống làng điều tra
Thân hành nghiên cứu việc qua
Truyền lý trưởng lệnh các nhà tập trung 
Nói quan trên tỉnh về cùng 
Chỉ thị tất cả người chung trong làng
Kê khai tên tuổi rõ ràng
Nam phụ, lão ấu người mang một tờ
Hai ngày, đến hẹn, đến giờ 
Nộp quan mà trễ, chẳng mơ yên bình
Đang yên nhốn nháo dân tình
Tranh nhau mua giấy ra đình kê khai
Chợ đông một buổi sáng mai 
Giấy thì khan hiếm giá nài vọt tăng
Lính ngầm giả bộ lăng xăng
Hỏi ai nhiều giấy, đắt chăng mua liền
Mấy ngày tên trộm lặng yên
Thấy giá cao ngất hắn liền mang ra
Thế là tuần phủ sai nha
Tóm ngay về huyện khảo tra khai liền
Mười roi phạt đánh đầu tiên
Hoàn lại gánh giấy, phạt tiền trả dân
Khoa Đăng tra án như thần
Bao công tái thế, hiện thân giúp đời.
ĐTK

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

VỤ ÁN ANH HÀNG DẦU




Bài 3 


Một hôm có anh hàng dầu
Hớt hơ hớt hải giập đầu xin thưa
Chợ phiên mới buổi non trưa
Khách đông hàng bán cũng vừa gần xong
Bỗng nhìên giật thót trong lòng
Bạc vừa bán được đi tong lúc nào
Nghĩ lại không hiểu làm sao
Thoáng nghi lúc ấy xán vào lân la
Lão mù! chỉ có ông ta
Cũng vì mải bán, cho qua chẳng ngờ
Túi không hoảng hốt, bấy giờ
Gửi hàng, giữa chợ ngẩn ngơ đi tìm
Đây rồi, thấy lão ăn xin
Lựa lời nói nhỏ báo tin mất tiền
lão ta liến thoắng cãi liền:
“Mắt không nhìn được biết tiền để đâu”
Xát xô cãi cọ lúc lâu
Cai tuần trông thấy bắt hầu lên quan
Khoa Đăng ngồi giữa án bàn
Nghe khai rành rọt rồi ban ý này
Lão mù mau hãy vào đây
Khám người xem túi tiền này có không
Thưa quan: “Tôi có ít đồng
là tiền đi chợ chứ không của người”
Quan liền dịu giọng mỉm cười:
“Từ từ rồi sẽ có người chứng cho “
Lính đâu múc chậu nước to
Tiền này hãy bỏ, hãy cho hết vào
Bỗng nhiên mặt nước váng xao
Vết dầu loang đỏ, trước bao mắt nhìn
Lão mù giờ phải lặng im
Cúi đầu nhận tội, bạc xin trả liền
Chưa xong ngài lại phán thêm:
“Ngươi mù mà lại biết tiền trong bao
nói mau ngươi giả mù sao
nếu không khai thật, ta nào cho qua”
Liền sai tuần dịch sai nha
Đánh cho phải mở mắt ra mới tường
Lúc đầu còn cãi còn ương
Ba roi lăn vội, công đường xin tha
Vậy là mắt đã mở ra
Đúng lời quan đã phán ra thật tài.
ĐTK

VỤ ÁN RUỘNG DƯA

Bài 2

Một hôm đang giữa huyện nha
Có người đánh trống khóc là kêu oan
Dưa xanh bỗng chốc héo tàn
Cả ruộng đã bị kẻ gian phá rồi
Quan nghe khai báo một hồi
Lựa lời rồi phán, ngươi thời nghi ai
Thật ngay chớ có nói sai
Rồi cùng ra đó, xem vài luống dưa
Ngổn ngang cây nát gốc thưa
Dấu xem phá hoại đúng vừa đêm qua
Dưa tàn do thuổng mà ra
Lại còn đâm nát như là dao băm
Dấu chân đã xóa hết tăm
Ngài cho nha dịch, đến thăm từng nhà
Bao nhiêu thuổng cuốc mang ra
Tên đề lên cán, để mà nộp quan
Khoa Đăng sạch, bẩn chẳng màng 
Rồi ngài nếm thử một hàng thuổng ngay
Bỗng nhiên cầm cái trong tay
Bảo quân nếm thử xem này vị chi
Mọi người ngẫm nghĩ một khi
vị này chát đắng quan thì cười to
Rõ rồi đâu phải vòng vo
Gốc dưa giã nhỏ rồi cho nếm liền
Cùng mùi với lưỡi thuổng trên
Chiếu theo dòng chữ, gọi tên bắt người
Hai năm nay đã rõ mười
Không ngờ lại chính là người nhà bên
Vì xô xát nhỏ không quên
Gây thù phá hoại làm lên sự này
Rõ ràng tang chứng đủ đầy
Hắn không chối cãi, giãi bày nhận ngay
Khoa Đăng phán rõ: “lý này
đáng ra theo luật tù ngay chớ đùa
lượng tình thành thật tâu thưa
Phạt ngươi thật nặng cho chừa xấu xa”
Thói đời ngầm hại người ta
Ghen ăn tức ở, sau ra hại mình.
ĐTK

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2019

“DÒNG SÔNG NỖI NHỚ”





( Tặng nhà thơ Hồ Đình Bắc
nhân ngày ra mắt tập thơ “ Dòng sông nỗi nhớ”

Nhớ  em nhớ cả dòng sông
Nhớ con đò nhỏ, cánh đồng bao la
Mấy mùa nhãn đã trổ hoa
Xa nhau ngày ấy để ta đợi chờ

Em là cô gái trong mơ
Dừng chân bến đỗ bây giờ nơi đâu
Phải chăng sông đã bắc cầu
Đò chiều vắng bóng tím màu hoàng hôn 

Cuốc kêu khắc khoải bồn chồn
Sông ngầu nước chảy sóng dồn chân tre
Hai bờ khản đặc tiếng ve
Lũ về mặt nước cuối hè rộng thêm

Câu thơ nặng nỗi nhớ quên
Chúc em hạnh phúc lâu bền phương xa
Hồng Hà lắng đỏ phù sa
Dòng sông nỗi nhớ bài ca riêng mình.       
                        5-5-2019

QUAN NỘI TÁN NGUYỄN KHOA ĐĂNG


Bài 1


Dông dài chắp bút chuyện xưa
Đọc trang lịch sử như vừa mới đây
Cùng là trên mảnh đất này
Hương Trà xứ Huế tháng ngày lưu danh
Người ngoan sinh hạ đất lành
Có quan án sát, sử xanh một thời
Thanh liêm nhân hậu ở đời
Nguyễn Khoa Đăng đã thay trời vì dân
Xuất thân dòng dõi hiền thần
Năm mười tám tuổi, mấy lần lai kinh
Kỳ tài xử án phân minh
Vua yêu, dân quý nghĩa tình bao la
Việc công như thể việc nhà
Tận tình, cương trực thật thà nghiêm minh
Án làm có lý có tình
Bao nhiêu oan khuất, hết mình điều tra
Mang niềm vui tới mọi nhà
Diệt trừ ác bá, chẳng tha cường quyền
Vua sai cai quản một miền
Từ Thanh - Nghệ Tĩnh dải liền nam Trung
Biết bao án xử đã từng
Tặc sơn khiếp vía, cầm chừng nể oai
Ở đời trọn vẹn mấy ai
Mắc mưu gian kế đường dài về kinh
Hận thù, cướp bố trí rình
Giữa đường chém chết oan tình ai hay
Ba mươi lăm tuổi thương thay
Nhân tài đất nước, một ngày quy tiên.

TÔI & THƠ


Tặng các bạn thơ đã về hưu

Người ta quán xá vui ngồi
Còn tôi lục bát, lục nồi tìm thơ
Người ta tận dụng từng giờ
Con tôi nhàn rỗi ngẩn ngơ câu vần

Người ta lao động chuyên cần
Tiền tài địa vị danh thân cạnh cầu
Còn tôi đầu óc đẩu đâu
Lương hưu thì ít, chỉ giầu ba hoa

Người ta có, mặc người ta
Còn tôi bạn với cỏ hoa hàng ngày
Ghét giả dối, thích thẳng ngay
Bạn bè ca, phú đắm say tình người

Sạch trong rạng rỡ nụ cười
Mặc cho giông bão sự đời đỏ đen
Không đố kị, chẳng bon chen
Ai hơn thì trọng, ai hèn kệ ai

Qua rồi cái thủa ban mai
Cuối chiều ngơi nghỉ, lộc tài đã qua
Sống sao cho thực lòng ta
Vui tươi khỏe mạnh, đời là thần tiên.
10-5-2019

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2019

DUYÊN NỢ TRONG MƠ



Ngày xưa ở động Sơn La*
Có chàng trai trẻ tên là Chu Sinh
Mẹ cha mất sớm, một mình
Chú cùng thím ruột thương tình chăm nuôi
Mong cho ăn học lên người
Nhà nghèo vất vả một thời đói no
Thương cháu, chú chẳng đắn đo
Thím thì ghẻ lạnh, vòng vo cạnh lời:
“Dài lưng tốn vải ăn chơi”
Rồi hôm nóng giận, thím thời đuổi đi
Chu Sinh buồn bã tức thì
Dọn ngay quần áo chàng đi về nhà
Khói hương khấn vái mẹ cha
Chiếu manh, chõng cũ, lau qua ngả mình
Biết tin chú vội đi tìm
Dỗ dành cháu chẳng thuận tình về theo
Đành mang tiền gạo nồi niêu
đỡ thêm cho cháu sớm chiều đơn côi
Ngày qua tháng lại nhiều rồi
Chu Sinh cương quyết chẳng hồi chuyển tâm
Chú giận nét mặt hầm hầm
“Đã vậy thì kệ xác mày chẳng nương”

Một hôm nhịn đói canh trường
Toàn thân mệt mỏi lên giường ngủ ngay
Trong mơ giấc ngủ đang say
Bỗng đâu quân lính vào đầy trong sân
Thoạt nhìn chàng thấy tần ngần
Chắc là hẳn có việc nhầm gì đây
Viên quan mũ áo trên tay
Chiếu rằng: Quốc mẫu đón thày vào kinh
Phong là phò mã cung đình
Kết duyên công chúa đẹp tình bướm hoa
Đói lòng chẳng nghĩ gần xa
Mặc cho may rủi, chàng đà đi theo
Đường xa mờ mịt cheo leo
Người như nhẹ bẫng, một lèo vào kinh
Ngỡ ngàng nét đẹp cung đình
Người xe đông đúc lung linh đèn lồng
Lính canh đứng tựa trời trồng
Giáo gươm sáng quắc, mênh mông lâu đài
“Hoàng Kim Điện” một sớm mai
Thảm hoa đỏ rực trải dài đường đi
Theo chân quan lớn tức thì
Vào trong chính điện uy nghi giát vàng
Chàng liền liếc mắt nhìn ngang
Mẫu hoàng ngồi đó sập vàng cười tươi
Chỉ chàng ghế cạnh mời ngồi
Sau khi trà nước , tiệc thời mang ra
Sơn hào hải vị yến hoa
Bao ngày đói khát chàng đà thỏa thuê
Rượu vào tâm trí đê mê
Lắng nghe mẫu nói chuyện về xa xưa
Hai bên hôn ước di thừa
Cha chàng, Tiên Đế cũng vừa quy tiên
Hôm nay đất nước bình yên
Ngươi và công chúa lên duyên vợ chồng
Cũng là thực hiện ước mong
Của người đã khuất, đẹp lòng trúc mai
Đâu rành công chúa là ai
Dung nhan đẹp xấu có tài chi đây
Nhưng nghe Quốc mẫu giãi bày
Chàng liền cung kính đợi ngày đuốc hoa
Mẫu rằng: “ ngươi hãy đợi ta
đến ba ngày nữa kiệu ra đón vào”
Tiễn chàng đàn sáo xôn xao
Chợt cơn gió lạnh, phả vào tỉnh ra
Chõng tre chiếu rách giữa nhà
Định thần chàng biết vừa là giấc mơ
Tỉnh rồi mà dạ ngẩn ngơ
Rượu hương vẫn đượm, bụng giờ vẫn no.

Ba ngày chàng lại nằm mơ
Kiệu vàng đến đón, đúng giờ vào ngay
Cung đình rực rỡ đẹp thay
Người vui nhộn nhịp mê say nhạc đàn
Chu Sinh lòng những ngỡ ngàng
Công chúa tay nắm tân lang mời vào
Người xinh giọng nói ngọt ngào
Dáng Kiều phong nhã, hoa nào sánh đây
Nhìn nàng lòng dạ ngất ngây
Thắp hương làm lễ rượu bày rót ra
Vái trời đất rộng bao la
Kế là vái mẹ, sau là trao duyên
Động phòng loan phượng vợ hiền
Đời như bỗng chốc lên tiên thế này
Ái ân trong lúc đắm say
Bỗng nhìn người vợ vằn đầy vết thâm*
Yêu thương chàng chẳng quan tâm
Mùi thơm dìu dịu như trầm tỏa lan
Sáng sau tiệc sớm vừa tan
Quốc mẫu gọi đến bên bàn cho hay:
“Hoa Thành là đất nước này
dân đông công việc bấy rày thông hanh
Hoàng tôn còn nhỏ chưa rành
Lâu nay công chúa, điều hành cùng ta
lấy chồng về lý đáng ra
theo chồng mới đúng, tròn là phận dâu
nhưng nay sự nghiệp làm đầu
vợ con ở lại mưu cầu cùng ta
ba ngày Hoa Sứ lại ra
đón vào hội ngộ phòng hoa một lần”
Chu sinh lòng dạ phân vân
Vâng lời Quốc mẫu bần thần chia tay
Phu thê nước mắt giãi bày:
“Về nhà chàng nhớ gắng say học hành”
Giật mình giấc mộng hợp thành
Tiên duyên kỳ ngộ mong manh thế nào
Mùi hương công chúa thanh tao
Vẫn còn phảng phất tình nào đắm say
Thế là từ đấy ba ngày
Trong mơ chàng lại vào ngay Hoa Thành

Hàng ngày dưới mái nhà tranh
Không ăn vẫn khỏe học hành siêng năng
Thoi đưa đã được một năm
Vợ chàng đến cữ sinh nằm bé trai
Cuộc đời nào được mấy ai
Lâng lâng hạnh phúc trải dài ước mơ
Nhìn con bụ bẫm ngây thơ
vợ như tiên nữ, ngẩn ngơ mắt trần
Đến ngày bái kiến mẫu thân
Ngạc nhiên chàng thấy, mấy lần lệ rơi
Ngập ngừng bà mới ngả lời:
“Đây là việc nước ở nơi biên thùy
giặc đông thế mạnh một khi
quân ta nghênh chiến lực thì thua to
giờ đang tiến đến kinh đô
ta nay quyết định rời cho bảo toàn
rể con bao việc phải làm
chăm lo đèn sách giang san cần tài
rồi chờ cho đến ngày mai
hai tư tháng nữa không dài, đoàn viên
ta cho người cấp bạc tiền
mong con thấu hiểu rể hiền của ta”
Chàng vào gặp vợ chia xa
Thời gian gấp gáp còn mà thăm con
Gặp chàng công chúa nỉ non:
“Chàng ơi ly hợp sắt son thường tình
mong chàng hãy giữ lấy mình
tặng chàng ngọc bích với bình phấn hoa
dù là thiếp ở nơi xa
Chàng nhìn thấy ngọc như là thiếp đây
từ nay cho đến ngày rày
thiếp cho thị nữ, hiệu này Đồng Nhân
cùng chàng giao kết nên thân
chờ ngày tái ngộ ái ân cùng chàng”
Chu Sinh nghe thấy vội vàng:
“Ta đi không được ,hay nàng theo ta”
Nàng rằng: “sự nghiệp bao la
Thiếp còn giúp mẹ, việc là trăm dân
mai ngày đất nước yên phần
Đón chàng hội ngộ trong ngần sắc hoa”
Thế rồi dứt áo đi ra
Chàng liền níu hỏi, xa là bao lâu
Nàng cười: “ Rồi sẽ gặp nhau
cứ xem trên ngọc trước sau tỏ bày”.

Ngỡ ngàng một giấc ngủ say
Chia ly lúc ấy giờ này thấy đâu
Lờ mờ trong ánh đèn dầu
Vàng kia mười lượng sáng màu ai qua
túi còn viên ngọc trắng ngà
Mặt trên khắc chữ sáng lòa lung linh:
“Bao giờ mười vạn tinh binh
nhạc quân trống trận rập rình ngoài biên
phía tây Hồ Thuỷ tiến thuyền
Hoa Cương nẻo nọ thẳng liền sang đông
chờ khi báo tiệp dâng công
non sông để chữ tương phùng về sau
xin đừng đắp nhớ đổi sầu
mười lăm năm lại gặp nhau đó mà.”
Đọc xong nghĩ mãi chẳng ra
Thời gian khắc rõ, nghĩ xa mệt đầu

Rồi hôm tin được thím dâu
Bỗng nhiên cảm nặng giờ đầu quy tiên
Chàng ngay thu xếp về liền
Chú vừa trông thấy buồn phiền mắng to:
“Sao mày không biến hẳn cho
Biết chăng lễ nghĩa còn mò về đây”
Chu Sinh nhanh trí giãi bày:
“Cha con báo mộng vàng này dấu xưa
bảo con đào lấy kính đưa
chú lo tang lễ, nắng mưa sau này”
Thật lòng, chú cảm động thay
Thuận hòa thương cảm như ngày xa xưa
học hành từ đấy sớm trưa
Cũng không mộng mị, nay vừa hơn năm
Chuyện xưa dấu kín trong lòng
Khoa thi năm ấy chấm xong báo liền
Thủ khoa hương cống đầu tiên
Làm quan danh giá nơi miền Bắc Qua

Rồi hôm chú đi chợ xa
Gặp cô gái lạc mặn mà tươi xinh
Đưa về giới thiệu cháu mình
Thoạt nhìn chàng thấy bóng hình quen thân
Hỏi tên nàng nói Đồng Nhân*
Nhớ lời vợ dặn cái lần chia xa
Phải chăng, đây đúng như là
Người xưa năm ấy đã ra cùng chàng
Cũng là duyên số nặng mang
Chàng liền đồng ý cùng nàng áo khăn
Hai người chung sống hơn năm
Bé trai kháu khỉnh ngày rằm khai hoa
Ngạc nhiên chàng mới nhìn qua
giống như đứa trẻ ngày nào trong mơ
Bấm tay tính đốt, tính giờ
Tròn hai tư tháng giấc mơ đã thành

Một thời đất nước cam go
Chiến tranh biên giới nỗi lo nước nhà
Vua sai đánh giặc phương xa
Tướng binh mười vạn, cùng là quân lương
Bước chân rầm rập lên đường
Ngày đi đêm nghỉ biên cương tới gần
Dừng quân thăm hỏi thổ dân
Sai người do thám âm thầm các phương
Biết đây là Điệp Hoa Cương
Bên kia Hồ- Thủy con đường đông tây
Chu Sinh nghe địa danh này
Giống như trong ngọc đã bày khắc ghi
Chàng liền xem lại tức thì
Những lời kín đáo, thực thi trận này
Giáp công hai mũi hiểm thay
Quả nhiên toàn tuyến, thắng ngay trận đầu

Bình yên biên giới đã lâu
Dong thuyền sông lớn địa đầu dạo chơi
Lái đò cho biết một thời
Có đàn bướm trắng rợp trời đến đây
Điệp Hoa tên gọi xứ này
Hiểu ra chàng lệnh dừng ngày thuyền vào
Đêm về chàng lại chiêm bao
Xuyên Hoa Sứ đến rước vào trong cung
Kinh đô nay đẹp vô cùng
Ngựa xe binh lính hào hùng lắm thay
Mẫu Hoàng ra đón vào ngay
Mẹ con mừng tủi: “ Rể nay đã già”
Mười lăm năm đã trôi qua
Việc nhà việc nước đường xa nhọc lòng
Công chúa chờ ở tây phòng
Vợ chồng trò chuyện ấm nồng ái ân
Nàng rằng: “Ý của mẫu thân
Điều hành đất nước trăm dân cậy nhờ
Người nay tuổi cũng đã già
chia đôi dân, nước để mà trông coi
Nửa nay hoàng tử nhận rồi
Nửa còn chàng phải về thôi trị vì”
Chu Sinh mừng rỡ một khi
Có người đánh thức chàng thì dậy ngay
Dối là: “Mệt quá ngủ say
làm phiền chư tướng việc này âu lo”
Lệnh cho quân chuẩn bị đò
Vượt sông đại thắng reo hò lai kinh
Vua mừng ra đón Chu Sinh
Ngợi khen ban thưởng nghĩa tình bề tôi
Ngạc nhiên chàng lĩnh thưởng rồi
Dâng biểu từ chức nghỉ ngơi an nhàn
Vua yêu hết dạ khuyên can
Cũng không ép được để chàng ra đi
Dã từ chú ruột vân vi
Điệp Hoa Cương đó cùng thì vợ con
Vượt qua cách trở núi non
Gần nơi hóa cả ba con bướm hồng
Bao ngày mong ước chờ trông
Vương quốc loài bướm mênh mông đón chàng.
( 260 câu)

………………………………………………………………………
*Động Sơn La thuộc tỉnh Tuyên Hóa cũ nay là Tuyên Quang
*Những vết vằn trên mình công chúa chính là vằn của loài Bướm* (Đồng Nhân ) chính là hiện thân của công chúa về ở bên cạnh Chu Sinh

SỰ TÍCH CON LỢN

SỰ TÍCH CON LỢN
( Rút từ tập thơ CỔ TÍCH & LỊCH SỬ VIỆT NAM)

Chuyện rằng ở một làng kia
Vợ chồng nhà nọ ở rìa bến sông
Ngày đêm bạn với ruộng đồng
Cần cù chịu khó của đông thóc đầy
Ruộng thì dăm mẫu cấy cày
Gà bò trâu lợn nuôi đầy sân sau
Nhà xây, gốc mít hàng cau
Người ăn kẻ ở, bên nhau thuận hoà
Nghĩ gần rồi lại nghĩ xa
Con cái hiếm muộn, của mà làm chi
Một hôm chồng, vợ thầm thì
Góp gom tiền bạc mang đi cứu bần
Lại còn xây miếu thờ thần
Ngày đêm hương khói thành tâm nguyện cầu
Lòng thành bay tới cửu lầu
Ngọc Hoàng phán hỏi? ở đâu việc gì
Các thần cai quản một khi
Hạ giới có việc hãy thì tâu lên
Thần cai quản bước lên trên
Thưa rằng: “ Nhà ấy có tên sổ này
hiền lành nhân hậu lắm thay
làm ăn chịu khó, số rày không con
ngày đêm trông ngóng mỏi mòn
cầu xin thần phật đứa con cậy nhờ”
Ngọc Hoàng: “Không thể làm ngơ
ban con trai để phụng thờ mai sau
các thần nghe lệnh làm mau
về ngay hạ giới cho đầu thai ngay”
Vợ chồng mong ngóng từng ngày
Lộc xanh, nụ biếc, cũng ngày khai hoa
Con trai trắng trẻo như ngà
Khôi ngô tuấn tú, như là thần tiên
Ông bà hương khói tạ thiên
Đặt con tên Hợi, không quên ơn trời
Mừng vui nét mặt rạng ngời
Lo con ăn mặc, tìm thày dạy nho
Nhưng con chẳng chịu học cho
Hết ăn lại ngủ, nằm co mặc đời
Lớn lên bé Hợi càng lười
Không làm, cũng chẳng nghe lời mẹ cha

Đến ngày mẹ sắp lìa xa
Thương con bà hỏi con là cần chi
Xuống nơi âm phủ tức thì
Mẹ ngày cầu khẩn độ trì cho con
Hợi rằng: “Nguyện vọng cỏn con
Cả ngày được ngủ, lại còn người chăm
không làm mà vẫn có ăn
không ai phiền toái, quanh năm an nhàn”

Đám ma hương khói vừa tàn
Vì con, ông lão vội sang miếu đền
Cùng bao lễ vật dâng lên
Cúi xin thần thánh chớ quên lời cầu
Các ngài nay ở nơi đâu
Thấu tình thương cảm muôn tâu về trời
Ngọc Hoàng suy nghĩ đầy vơi
An nhàn sung sướng, ta thời ban ngay
Nhưng còn có một việc này
Bắt người hầu hạ, ta nay không đành
Thương vì ông lão hiền lành
Tận tâm thờ thánh ta giành ban cho:
“Hóa thành kiếp lợn ăn no
suốt ngày nằm ngủ chẳng lo làm gì 
nhưng mà đoản thọ một khi
chính người nuôi nó, họ thì ra tay”
Thần cai quản định tâu bày
Ngọc Hoàng phẩy áo vào ngay, bãi chầu

Lên trời mới chẳng bao lâu
Thần về hạ giới, người đâu có còn
Cha con Hợi đã khuất non
Nhà nào cũng thấy nuôi con vật này
Bốn chân, thân béo hiền thay
Ăn no lại ngủ, chẳng hay làm gì
Dân gian lưu lại tức thì
Hợi là kiếp lợn, toại vì ước mong.