Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

BỨC THƯ NƠI THAO TRƯỜNG












Trên thao trường nắng đổ
Bên sườn dốc đầy hoa
Công sự còn dang dở
súng gác chụm lưng đồi
Anh quân bưu tất tả
Đọc tên gọi từng người
Rạng nên những nụ cười
Thư tranh nhau dành đọc
Tháng tư trời Yên tử*
Cơn gió nào mong manh
Hòa trong một màu xanh
Là cánh hoa Sim tím
Như tâm tình người lính
Mong tin của người yêu
Một niềm vui không tả
Cánh thư nơi thao trường.
12-2017
Đợt huấn luyện đi B tại núi Yên Tử tháng 4-1970

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

CHIỀU TRÀNG AN



Chiều nay về lại Tràng An
Non xanh nước biếc mênh mang mây trời
Thuyền em chèo nhẹ thảnh thơi
Phất phơ tà áo , đầy vơi câu hò
Hang sâu, động lạ vòng vo
Cây xanh tháp cổ, tím giò phong lan
Rêu phong vách đá, gió ngàn
Áo phao du khách đỏ, vàng mặt sông
Hoàng hôn trên má thêm hồng
Ninh Bình cảnh đẹp đến không muốn về.
29-10-2017


Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

VỀ GIÀ




Ai rồi cũng phải già đi
Đó là quy luật ta thì chống sao
Ngày nay kinh tế dồi dào
Tuổi thọ cũng đã nâng cao hơn nhiều
Nhưng xin đúc kết mấy điều 
Cũng là kinh nghiệm sớm chiều về sau
Sáu mươi hết tuổi làm giàu
Về hưu ngơi nghỉ, đi đâu mặc mình
Sức còn khỏe, trí còn minh
Vậy nên kế hoạch, lộ trình dài lâu
Con cái hiếu thuận làm đầu
Giúp đỡ cha mẹ cũng đâu chối từ
Nhưng đừng sống quá vô tư
Tiết kiệm tiền bạc, ngoại trừ phí hoang
Vui vẻ trong xóm ngoài làng
Tham gia đoàn thể, họ hàng viếng thăm
Bảy, tám mươi càng phải chăm
Thể dục vận động chớ nằm, bệnh ra
Độ này thực sự đã già
Ăn thì nhai kỹ, đi là chậm thôi
Cũng đừng thể hiện chữ tôi
Bớt lo con cháu đầy vơi sớm ngày
Đến lúc cũng phải buông tay
Mặc cho quy luật, thân này tự lo
Tám, chín mươi chuẩn bị cho
Hành trình về cuối sao cho êm đếm
Tâm lý điều chỉnh đừng quên
Sinh, lão, bệnh, tử là nền trong tâm
Đừng để ý, việc phong trần
Đừng câu nệ quá, tinh thần thảnh thơi
Ăn uống đầy đủ vui chơi
Việc còn làm được, đỡ thời cháu con
Cũng đừng lo lắng héo hon
Ra sao chăng nữa cũng tròn phận thôi
Lâu mau tùy phận ở trời
Bói toán
, cầu cúng, khắp nơi làm gì
Nếu về tiên tổ một khi
Hành trình kết thúc có gì tiếc đâu
Để cho con cái về sau
Đỡ mang gánh nặng, mang sầu vì ta.

Đỗ Trọng Kim 3-11-2017

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI



( Kỷ niệm 47 năm đi B ngày 2-11-1970—2-11-2017)
(Những chữ in hoa là tên 11 đồng đội)

Thơ vui viết lại đôi câu
Nhớ ngày kỷ niệm, hẹn nhau cùng về
Mười một thằng lính cùng quê
Mới mười tám tuổi chưa hề biết yêu
Bốn bảy năm chẳng bao nhiêu
Thăng trầm vất vả, sớm chiều có nhau
Thời gian, sương trắng mái đầu
Bạn tôi đồng ngũ khắc sâu đáy lòng

ĐỨC NGHIÊM phận cũng long đong
Gia đình đứt gánh, lâm vòng oan sai
Hôn nhân hạnh phúc lần hai
Cuối đời hưởng phúc, lộc dài mai sau

ĐUA, NGUYÊN, PHẤN giỏi hơn ai 
Nghề nông, chất phác lại tài chăn nuôi
Giếng khoan,cối lúa một thời
Thật thà, chất lượng, khắp nơi tìm về

VĂN PHẨM duyên lẻ miễn chê
Đẹp trai, giọng tốt, giỏi bề nhà nông
Máy cày khuya sớm trên đồng
Mấy em nghe hát mà lòng đắm say

LÊ LƯỢNG một thủa đi tây
Lập nghiệp Sao Đỏ giờ này về đây 
Lương cao, nhà cửa đủ đầy
Con cái vương trưởng, ai nay sướng bằng

HÙNG - OANH là niềm ước mong
Vợ chồng công chức thong dong tháng ngày
Nghỉ ngơi mà vẫn luôn tay
Làm thuốc, chữa bệnh, danh thày vọng xa

ĐỖ THỌ tính nết nhẩn nha
Bí thư, chủ tịch rất là tận tâm
Thị trấn Gia Lộc khen thầm
Cán bộ áo lính có tâm với đời

TRẦN CẢNH, công việc một thời
Giám đốc kho bạc, sáng ngời đức nhân
Thương binh, bệnh nặng từ trần
con cái thành đạt, yên phần nơi xa

Quản lý đường bộ tỉnh ta
NGUYỄN LỘC giám đốc, thật là giỏi thay
Từ ngày được nghỉ đến nay
Trông con, chăm cháu ở ngay Hà thành

Bao năm rong ruổi, tuổi xanh
Khó khăn chẳng nản, công danh mặc giời
ĐỖ KIM thơ viết đầy vơi
Tâm hồn bay bổng, mê nơi thi đàn

Thu qua đông cũng sắp sang
Trời xanh, hương lúa mênh mang ngọt ngào
Gặp nhau ký ức dâng trào
Bạn tôi, đồng đội ghi vào trang thơ.

Đỗ Trọng Kim
 29-10-2017

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ





















Bao năm rồi, anh vẫn nhớ về em
Cô y tá út Liên, miền Đông Nam Bộ

Vẻ tinh nghich với nụ cười rạng rỡ
Áo blouse trắng sáng cả trời chiều

Chuyện về em dù có kể bao nhiêu 
Vẫn chưa đủ của một thời đánh mỹ
Nơi miền Đông núi rừng hùng vĩ 
Trạm quân y K31 năm nào

Sông Đồng Nai nắng gió lao xao
Cánh võng đung đưa rừng le, gió mát
Bếp Hoàng Cầm, cơm thơm ngào ngạt 
Anh thương binh nghe hát nhịn cơn đau

Hình ảnh Út Liên giờ vẫn in sâu
Nhanh nhẹn, nhẹ nhàng mũi tiêm, viên thuốc
Dẫu mới lạ , mà sao quen thuộc
Như chị, như em, như mẹ quê nhà

Thương lành rồi đến lúc chia xa
Về đơn vị, đùa em tôi nói nhỏ:
“Em phục vụ chưa tận tình lắm đó
Lúc tiêm đau…….. em chẳng gãi cho anh”

Em nở nụ cười phản ứng rất nhanh:
“Có buốt kháng sinh đâu mà em gãi”
Cả binh trạm vang nụ cười thoải mái
Đập vai tôi: “ làm em sợ hết hồn”

Lúc chia tay hỏi “có giận anh không”
Vẫn nụ cười như bông hoa vừa nở
“Giận anh, giận cả đời, chả nhớ
Anh đi rồi, có tìm lại em không”

Mấy năm sau chiến dịch đầu đông
có dịp vượt sông tôi ghé thăm binh trạm
Mong gặp em trong lòng rạo rực
Nhưng ngờ đâu ác liệt chiến trường

Em đã hy sinh đang độ trăng tròn
Trong trận địch càn, bom rơi đạn lạc
Nước mắt tuôn nhòa , chiến tranh là thế đấy
Một nhánh hoa rừng, cũng chẳng được bình yên.
1-11-2017 Đỗ Trọng Kim

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

THƠ QUÊ



Nay về với hội thơ quê
Em mang câu lục dãi dề gió sương
Anh gieo câu bát vấn vương 
Để cho ai nhớ, ai thương tháng ngày

Giọng ngâm đằm thắm thêm say
Dặt dìu trầm bổng, sóng lay mạn thuyền
Nhịp vần câu chữ ngả nghiêng
Thương em thương cả, một miền thơ quê
6-10-2017.

TRƯỞNG THÔN


Trưởng thôn gánh vác việc làng
Từ to tới nhỏ, từ sang tới hèn
Từ sáng sớm đến tối đèn
Bao năm vất vả cũng quen cả rồi
Cấy trồng thời vụ khắp nơi
Thông báo đúng lịch, kẻo trời gió mưa
An ninh, kế hoạch ngăn ngừa 
Thói hư tật xấu khi chưa hình thành
Vận động bảo vệ cây xanh
Vệ sinh sạch đẹp trong lành toàn dân
Nghề phụ phát triển thêm phần
Văn hóa, văn nghệ trong ngần lời ca
Đình chùa lễ hội gần xa
Giữ gìn nét đẹp quê ta hàng ngày 
Thật là trăm việc đến tay
Tù và hàng tổng xưa nay đấy mà
Việc gần cho chí việc xa 
Có tâm, có đức mới là trưởng thôn
Đỗ Trọng Kim

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

EM VỀ HỘI THƠ

Em về xứ nhãn Hưng yên
Mang câu lục bát từ miền xa xôi
Trời thu cánh én chơi vơi

Phất phơ tà áo ngọt lời thơ yêu
Rượu cần say tím trời chiều
Ngả nghiêng câu hát, bấy nhiêu nghĩa tình
Yêu thơ ta lại gặp mình
Bên bờ bán nguyệt bóng hình quê hương
Xa rồi lòng những vấn vương
Hẹn ngày tái ngộ thi đường năm sau.
8-9-2917

Mùa thu MÙ CANG CHẢI


Sương mờ hơi thở núi cao
Nắng xuyên mây trắng phủ vào bậc thang
Bừng nên một khoảng trời vàng
Lúa thu chín rộ mênh mang đất trời
Lưng gùi mây gió, em ơi
Khăn thêu thổ cẩm, chơi vơi mắt nhìn
Rừng sâu thánh thót tiếng chim
Suối xa róc rách nổi chìm vần thơ 
Hòa trong cảnh đẹp ngẩn ngơ
Đây Mù Cang Chải mộng mơ ru hồn.
25-9-2017

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

ĐÓN BẠN YÊU THƠ



Hôm nay đón “BẠN YÊU THƠ”
Xứ đông lục bát mộng mơ nối vần
Đường xa đâu quản bước chân

Yêu thơ mến bạn nên gần bấy lâu
Hải Dương –Hà nội nhịp cầu
Đường năm dải lụa sắc màu tình quê
Thanh Hà vải ngọt nhớ về
Hồng xiêm Xuân Đỉnh, lời thề sắt son
Yêu nhau trăng khuyết lại tròn
Câu thơ lục bát mỏi mòn năm canh
Ta cùng vẽ lại bức tranh
Giữ gìn di sản, lưu dành mai sau. 
6-8-2018

THƯỢNG LƯƠNG NHÀ THỜ HỌ


Ngày vui cất nóc nhà thờ
Bao năm con cháu vẫn mơ ước về
Cội nguồn nặng nẻo hồn quê
Họ hàng dòng tộc đề huề hôm nay
Khói nhang khấn tổ nhẹ bay
Cháu con trầm mặc, ơn dày nghĩa nên
Thứ bề trên dưới chẳng quên
Họ trăm năm vẫn vững bền trước sau
Đói no vất vả bên nhau
Nay nhờ hồng phúc có giàu, có sang
Người xa luôn nhớ về làng
Người quê đoàn kết, ngập tràn tình quê
Dù bao công việc bộn bề
Lòng luôn đau đáu, nhớ về tổ tiên
Đi đâu bao núi bao miền
Từ đường Họ, vẫn dành riêng lối về.
16-8-2017



Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

TUỔI NÀY, CHẮC TUỔI MẸ TÔI Ở NHÀ


Người ta cao tuổi thì mừng
Cụ đây hỏi tuổi rưng rưng lệ nhòa
Quê hương cụ ở đâu xa
Cháu con đầy đủ hay là cô đơn
Còn gì vất vả nào hơn
Áo sờn, nón rách, rũ cơn ho dài
Mẹt hàng kim chỉ, lọ chai
Tay run run cắp, nỉ nài người mua
Lưng còng vẫn nói dạ thưa
Nhịn lời cay đắng, chanh chua của người
Nhìn mà thương lắm cụ ơi
Tuổi này, chắc tuổi mẹ tôi ở nhà.
14-8-2017

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Người về thăm lại xứ đông


Người về thăm lại xứ đông
Nghe câu lục bát, cho hồng má ai
Sông xanh con nước chảy dài
Thuyền mơ ghé đậu, thương hoài bến xưa

Người về thăm lại bóng trưa
Vải thiều đến vụ, cũng vừa chín môi
Lục bình tím cả dòng trôi
Tiếng tu hú gọi bồi hồi năm canh

Người về thăm lại màu xanh
Hương chiều khói toả, cũng thành ca dao
Mẹ ru câu hát năm nào
Vàng thơm lúa mới ngọt ngào vần thơ


Người về thăm lại mộng mơ
Mái đình cong vút bên bờ giếng quê
Cây đa bến nước hẹn thề
Mõ xưa Tiểu Kính, mẩn mê Thị Màu

Người về thăm lại hương cau
Cuối năm trở gió, đỏ màu cưới xin
Qua bao giông bão nổi chìm

Người về hong lại, trăm nghìn nhớ thương
4-8-2017



Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

ĐÀ LẠT VÀ EM



Em về Đà Lạt mộng mơ
Sương giăng thác bạc ngẩn ngơ tóc thề
Mái chèo buông nhẹ hồn quê
Xuân Hương phượng tím , thu về còn không
Cúc Quỳ, vàng cháy bờ sông
Xanh xanh liễu rủ, rừng thông reo hòa
Em là Đà lạt, là hoa
Cao nguyên lộng gió bài ca ân tình
Em về Đà Lạt thêm xinh
Em và Đà Lạt bóng hình trong tôi.
Nhớ Đà Lạt 7-2017


Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

NHÀ NÔNG BỎ RUỘNG


Nhà nông bám ruộng, bám đồng
Quanh năm cày cấy vun trồng làm vui
Mất mùa lỗ vốn ngậm ngùi
Thuận mùa rớt giá, chẳng lời kêu ca

Được chăng gạo sạch, rau nhà
An toàn thực phẩm, gần xa mặc lòng
Thế giờ lại cảnh ăn đong
“Bờ xôi ruộng mật” mà lòng xót xa

Đường to chạy sát cạnh nhà 
Sâu bệnh, thủy lợi, đường qua vòng vèo
Lũ chuột được thể ăn theo
Ni nông trắng ruộng, lèo tèo lúa lên

Nắng mưa, bão lũ, sấm rền
Mồ hôi chát đất chẳng quên phận mình
Cũng là đất mẹ, cha sinh
Bỏ hoang bỏ hóa mà tình chơi vơi

Cấy thì vất vả chẳng lời
Bỏ thì vất vưởng chẳng nơi việc làm
Dám đâu giầu có cao sang
Nông thôn đổi mới, ngày càng khó khăn.
18-7-2017

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

TƯỢNG ĐÀI MẸ NỞ MUÔN HOA


Viết về mẹ VIệt nam anh hùng Nguyễn Thị Thập

Về thăm huyện lỵ Châu thành
Mẹ Nguyễn Thị Thập lưu danh muôn đời
Một ngôi sao sáng giữa trời
Tượng đài huyền thoại nơi quê nghèo
Long Hưng mảnh đất gieo neo
Tiền Giang sông nước trông theo bóng người
Tấm gương cách mạng một thời
Đảng viên cộng sản giữa nơi đồn thù
Dựng xây cơ sở chiến khu
Tuyên truyền đường lối mây mù xua tan
Trải bao ác liệt gian nan
Mẹ như cây đuốc, gió ngàn sông quê
Những lần địch bắt, tha về
Chịu bao đau đớn không hề lung lay
Chồng mẹ giặc bắt đi đầy
Biển xa Côn Đảo tháng ngày khổ sai
Kiên trung nào có mấy ai
Bảo vệ cách mạng không khai nửa lời
Sau đòn tra tấn tơi bời
Vẫn không khuất phục, sáng ngời gương trong
Kẻ thù căm tức trong lòng
Thủ tiêu chồng mẹ, cánh đồng Hàng Dương
Gạt đau thương mẹ lên đường
Chiến khu Việt Bắc gió sương mịt mù
Những năm làm việc chiến khu
Phụ nữ kháng chiến quân thù khiếp kinh
Nuôi con vất vả một mình
Thay chồng ơn trả nghĩa tình giang san
Hòa bình giai đoạn chuyển sang
Kinh tế miền Bắc lại càng khó khăn
Lo áo mặc, miếng cơm ăn
Chủ tịch phụ nữ khăn rằn vắt vai
Xuống đồng củ sắn, củ khoai
Áo thô quần sắn, trong ngoài cùng dân
Bao dung, đằm thắm, ân cần
Đảng trao nhiệm vụ bội phần chăm lo
Đánh mỹ vào lúc gay go
Hai con mẹ lại gửi cho chiến trường
Chia tay lời dặn thân thương
Làm sao cho xứng con đường mẹ trao
Bỗng đâu tin đến nghẹn ngào
Lần lượt con mẹ ghi vào sử xanh
Gia đình đất nước lưu danh
Con đường phía trước đấu tranh còn dài
Mẹ luôn tin tưởng ngày mai
Đất nước thống nhất, nhớ hoài Tiền Giang
Đảm nhiệm công việc vững vàng
Trung ương, Quốc hội chẳng màng lộc danh
Vì dân vì nước đấu tranh
Huân chương Đảng tặng mẹ dành nước non
Về già không có cháu con
Viết sách, ủng hộ nơi còn khó khăn
Sáu mươi năm nỗi trở trăn
Hòa bình thống nhất đã thành bài ca
Tượng đài mẹ nở muôn hoa
Tiền Giang đất Việt sáng lòa vì sao.
2017

……………………………………………………………………………………….

Quê của mẹ xã Long Hưng huyện Châu Thành

TẶNG BẠN













TẶNG BẠN
( Tặng bạn Phạm Tỉnh , Bạn Hoan Nguyen Thai, Bạn Tại và các bạn đồng môn của tôi)

Tờ lịch cũ thời gian còn lưu lại
Tuổi học trò nhớ mãi chẳng phôi pha
Tuổi mười lăm, mười bảy như hoa
Ríu rít như chim, rộn ràng trong mùa lúa
Chiếc lùn rơm nặng, đỏ thêm gò má
Công sự đêm qua ai đã ngụy trang rồi
Lớp học nhà tranh, nền đất vẫn ngồi
Giờ giải lao tranh thủ dạy nhau tập hát
Bom vẫn nổ “Tiếng hò Nghệ An” man mát
Đã theo ai đi khắp nẻo sau này
Hơn năm mươi năm, đâu tính được ngày
Chỉ hình dung nụ cười non trẻ
Nay gặp nhau sao như mới mẻ
Bài giảng hôm xưa bạn còn nhớ hay quên
Vắt tay lên trán nghĩ những cái tên
Năm xưa ấy đã nhòa trong ký ức
nay gặp nhau bỗng như bừng thức
Hoa phượng đầu hè, thêm đỏ những đường quê
Ụ pháo đầu làng bên cạnh sườn đê
Đâu còn nữa, một màu xanh đã trải
Bóng làng xưa ta còn nhớ mãi
Cây quéo sân đình mình hái quả cho nhau
Rồi lớn lên cuộc sống dãi dầu
các bạn chia xa mỗi người mỗi cảnh
Người học phương xa , người đi vào lính
Người nông dân, vất vả từng ngày
Trải bao năm, tóc nhuốm bạc hôm nay
Bao khắc khổ đã hằn lên khuôn mặt
Nhưng vẫn trẻ trung trong từng ánh mắt
Bạn và tôi vẫn tưởng vẫn hôm nào
Tách cà phê nơi quán gió lao xao
Ta ôn lại một thời xa vắng.
Hè 1966- hè 2017

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

CHỢ LÀNG TÔI


Chợ làng, cầu Gỗ quê tôi 
Sáng, chiều nhộn nhịp đứng ngồi bán mua
Rau xanh bầu bí, măng chua
Kề bên đậu, thịt, cá cua rất nhiều 
Chả giò đặc sản tuyệt chiêu
Gia truyền cháo, phở, bún riêu chào mời
Bánh cuốn vang tiếng một thời
Hoa thơm, quả ngọt khắp nơi mang về
Vẫn là quê thói đất nề
Thảo thơm chân chất dãi dề gió sương
Quán xiêu chén nước ven đường
Chè xanh khói thuốc, vấn vương tình đời
Bao năm xa vắng một thời
Chợ quê vẫn đó, sáng ngời hồn quê.
Đỗ trọng Kim

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

NÓNG HÀ NỘI














Hà nội nóng như Hỏa Diệm Sơn 
Như, triệu, triệu năm xưa
Tôn Ngộ Không đạp đổ lò bát quái
Nhìn ngoài đường ngược xuôi đi lại
Ngạt thở khói xe, nóng cháy những hàng cây
Tàn héo bằng lăng, hoa bụi phủ dầy
Phượng nở đỏ càng rực thêm màu nắng
Thương gốc Xà cừ, đường xưa trống vắng
Để bây giờ hàng mỡ chịu sao đây
Ra phố gặp em sao lỡ lặng quay
áo chống nóng, và khăn che kín mặt
Như linda làm sao anh biết được
Đừng trách anh, hãy trách hạ đang về.
4-6-2017

BÓNG HÌNH XỨ ĐÔNG



Bao ngày khao khát mong chờ
Đến ngày thành lập hội thơ tỉnh mình
“Trúc xinh trúc mọc đầu đình” 
Thương câu lục bát nghĩa tình làm sao
Niềm vui vần, tứ dâng trào
Em về lễ hội, dạt dào sắc hoa
Mượt mà xao xuyến lời ca
Bên nhau ánh mắt giao hòa đưa duyên
Lời hay bay đến mọi miền
Văn thơ di sản đầu tiên nơi mình
Gặp nhau nên nghĩa nên tình
Kìa ai mang đậm bóng hình xứ đông.
18-6-2017

Kim ĐỗTrọngTặng nhà thơ Ho Dinh Bac

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

YÊU QUÊ




Về nhà chậu giấy nở hoa
Tiếng chim cu hót thật là vui tai
Ngoài vườn dưới nắng ban mai
Hoa cau thơm ngát, vạt khoai xanh màu
Non tươi nơm mởn giàn trầu
Bờ ao cá quẫy, trái bầu đung đưa
Bữa cơm tôm tép rau dưa
Mà bao kỷ niệm ngày xưa ùa về 
Yêu sao một mảnh đất quê
Xa xôi vẫn nhớ đất nề, thói quen.

Đỗ Trọng Kim 6-5-2017

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

HỌC LÀM THƠ


                                                                         
Thơ hay người họa cũng nhiều rồi
Thử sức bây giờ đến lượt tôi
Đối chuẩn lời hay còn hỏi bạn
Niêm vần, tứ đẹp phải nhờ thôi
Có công mài sắt nên kim được
Vất vả kiên trì đá biến vôi
Đừng ngại hôm nay còn bỡ ngỡ
Viết nhiều trình độ sẽ lên ngôi.
Đỗ Trọng Kim





LÀNG TÔI DU LỊCH



Lâu rồi mới có cuộc vui này
Náo nức quê nhà mấy bữa nay
Người bảo Nghệ An vô viếng Bác
Kẻ bàn Cẩm phả lễ đền hay
Thuê xe đặt lịch không thì nhỡ
Danh sách báo ngay nhớ đủ đầy
Nâng chén ngày xuân thêm rạng rỡ
Ơn nhà tài trợ đẹp lòng thay.
Đỗ Trọng Kim