Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

VỀ QUÊ


Cơm nhà với bát canh cua
Bắt từ ruộng trũng đồng chua mang về
Tập tàng, rau của vườn quê
Quả cà muối sạch ven đê tự trồng
Cùng bát kho tộ cá sông
Bờ ao ngóng chút gió đồng mênh mang
Đâu cần hưởng thụ cao sang
Mái nhà cấp bốn thênh thang vui vầy
Tự do hạnh phúc là đây
Không khen cũng chẳng ai rày đến ta.
28-11-2018

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

Nhớ làng



  
Bỗng dưng lại nhớ tới làng
Nhớ bờ tre đã ngá vàng bóng thu
Nhớ lời ấm áp mẹ ru
Bâng khuâng mái lá sương mù giang ngang

Quang trành níu nặng vai mang
Còn nghe tiếng vọng người sang gọi đò
Ngẩn ngơ vịn những câu hò
Nổi chìm sông nước cánh cò xa quê

Bỗng dưng nhớ tới con đê
Trời quang gió hát, lời thề cỏ may
Nhớ em tay đã cầm tay
Tháng năm hoa phượng rắc đầy lối xưa

Nồng nồng vị mặn đồng chua
Vuông khăn em tránh gió lùa tóc xanh
Gàu ngiêng đổ ánh trăng thanh
Ngàn vì sao tắm vại sành đêm khuya

Nhớ ngày hạt thóc thu, chia
Sân kho hợp tác đi về kẻng thôn
Sông quê tím nhạt hoàng hôn
Cổng làng vẫn đợi , chân chồn mỏi vai

Hồn làng mãi đọng trong ai
Chiều quê cây gạo bóng dài đường thôn.
24-11-2018

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

CÚC HỌA MI

Ảnh minh họa intenet














Mùa đông Hà thành lạnh lắm phải không em
Cái rét tràn về cây bàng đỏ lá
Ánh đèn vàng xua tan miền sương giá
Cánh đồng hoa e ấp đợi xuân về
Nhớ năm xưa anh rời bước xa quê
Đường vắng Âu Cơ trắng màu hoa dại
Đi bên em mà lòng xao xuyến mãi
Áo mỏng manh sương thấm lạnh vai gầy
Bấc lại về trời nặng vũ vần mây
Từng đàn chim xa bay về tránh rét
Hàng liễu Tây Hồ lá thêm xanh biếc
Bãi sông Hồng, hoa nở trắng tinh khôi
Anh ví em như cúc họa mi thôi
Nhỏ nhắn mảnh mai giữa dòng đời sóng gió
Không mạnh mẽ như hoa hồng đỏ
Không kiêu sa rực, những nhành lan
Không ngát hương như ly, như Huệ
Mà dịu dàng thơm nhẹ tỏa trong đêm
Anh thương em
như cúc họa mi thôi
Chân chất quê mùa, mọc lên hoang ngái
Chẳng quản gió mưa, đông về tê tái
Vẫn trắng trong nét đẹp chẳng phôi pha
Không bon chen nơi đô thị phồn hoa
Dâng hiến cho đời tình yêu thuần khiết
Ở nơi xa em ơi anh vẫn biết
Họa mi dịp này
đang nở trắng đợi chờ anh.
23-11-2018 ĐTK

NGÀY ẤY






















NGÀY ẤY
(Kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam)
Thế hệ chúng tôi
Học con chữ từ những hố bom
Từ cánh đồng làng, từ mái nhà tranh nghèo nơi sơ tán
Chiếc nùn rơm theo chân hàng sáng
Không thể quên như mũ bảo hiểm bây giờ
Lớp trống không, gió lùa tứ phía
Thông sang bên là công sự với hầm
Máy bay mỹ xé ngang lời thày giảng
Tiếng bom rung, hoa phượng rắc đỏ đường
Chúng tôi hiểu
Mỗi con chữ thày cô là nước mắt
là mồ hôi, là xương máu của bao người
Củ sắn, củ khoai trái ổi một thời
Đã nuôi lớn, thế hệ làm nên lịch sử
Chúng tôi ra đi
Mang con chữ từ hố bom vách đất
Bay lên trời thành những chiếc phi cơ
Hạ gục bao con ma, thần sấm
Xuống biển khơi
con chữ là những quả thủy lôi
nhấn tàu địch chìm trong lòng biển cả
Xẻ dọc Trường Sơn, con chữ thành chùm lửa
Vì độc lập tự do thiêu cháy quân thù
Thế hệ chúng tôi,
nay dù ở nơi đâu
Vẫn văng vẳng lời thày cô đã giảng
Và hôm nay tóc thày, trò đã bạc
Con chữ làm người, đâu có thể nào quên
ĐTK

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

MỘT MÌNH


Bạn thơ mưa quá chẳng sang
Một mình một chén trà vàng nhâm nhi
Xem bóng đá, chán lại đi
Ngắm hoa, đọc báo, ngày gì dài ghê.
Chủ nhật ngày 11-11-2018

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

LÍNH VÀ THƠ


Ngày xưa người bé tẻo teo
Mà sao vượt núi băng đèo khỏe ghê
Bốn lăm cân, khám loại bê
Mặc bộ áo lính bốn bề thênh thang
Trên vai súng đạn nặng mang
Một thời đánh giặc vẻ vang trở về

Hoà bình cuộc sống nơi quê
Khó khăn lăn lộn đủ nghề đắng cay
Thân gày như lá heo may
Nghĩ càng thương lại những ngày đã qua

Tóc giờ hoa tuyết bay qua
Kinh tế đời sống gần xa đủ đầy
Vóc người tuy chẳng bằng Tây 
Nhưng cũng vạm vỡ hơn ngày năm xưa

Ăn uống không dám dùng bừa
Tiểu đường huyết áp chẳng chừa hỏi thăm
Tham quan du lịch hàng năm
Ngày chăm thể dục tối nằm nghĩ thơ

Già rồi dở chứng mộng mơ
Đam mê văn nghệ ngẩn ngơ thi đàn
Bạn bè tụ tập mời sang
Chén trà, điếu thuốc ngập tràn lời hay

Mặc cho gió cuốn mây bay
Thơ và lính của quãng ngày hoàng hôn.
8-11-2018